Tri ân những người thầy
Tháng mười một về, mang theo những bước chân chậm rãi của thời gian và những ký ức không thể phai mờ. Trong dòng chảy ấy, có những con người đã lặng lẽ dành trọn cả cuộc đời cho phấn trắng, bảng đen, để gieo mầm tri thức và nhân cách cho bao thế hệ học trò.
Hôm nay, chúng ta trở về thăm các thầy cô – những cựu giáo chức đáng kính. Dẫu mái tóc đã bạc, giọng nói đã trầm theo năm tháng, nhưng ánh mắt thầy cô vẫn ánh lên niềm tin, sự ấm áp và tình yêu nghề chưa bao giờ vơi cạn. Mỗi nếp nhăn trên gương mặt là một câu chuyện, mỗi kỷ niệm được nhắc lại là một phần ký ức của mái trường thân yêu.
Có những lớp học đơn sơ, có những buổi giảng bài trong gian khó, nhưng chưa bao giờ thiếu đi sự tận tụy và yêu thương. Chính từ những ngày tháng ấy, nền móng cho sự phát triển của nhà trường hôm nay đã được vun đắp bằng tâm huyết, trí tuệ và cả những hy sinh thầm lặng của thầy cô.
Trong giây phút lắng đọng này, thế hệ hôm nay xin được cúi đầu tri ân, xin gửi đến các thầy cô lời cảm ơn sâu sắc nhất. Cảm ơn vì đã chọn nghề giáo, vì đã sống trọn vẹn với nghề, để hôm nay, chúng em – những người tiếp bước – được tiếp tục viết tiếp hành trình gieo chữ đầy tự hào.
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, kính chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, bình an và mãi là ngọn lửa soi đường, là ký ức đẹp đẽ trong trái tim của biết bao thế hệ học trò.
Vĩnh Hải, ngày 19 tháng 11 năm 2025
Tác giả: Lưu Thị Thanh Mai
GV trường Tiểu học Cộng Hiền