Mỗi độ tháng 11 trở về, lòng tôi lại xao xuyến một cảm xúc thật khó diễn tả. Sân trường vàng rụng sắc lá, tiếng cười nói của học trò vang rộn ràng như làm ấm lên cả bầu trời se lạnh đầu đông. Giữa dòng chảy không ngừng của thời gian, ngày 20/11 – Ngày Nhà giáo Việt Nam – luôn là dấu lặng thiêng liêng, để người làm nghề trồng người như tôi nhìn lại mình với bao suy tư và tự hào.
Ngày 20/11 đâu chỉ là hoa, là những lời chúc, hay là khoảnh khắc được ghi nhận. Với tôi, ngày ấy còn là dịp để nghe nhịp đập trái tim nghề giáo – một nhịp đập lặng lẽ nhưng mạnh mẽ. Tôi nhớ những ngày đầu đứng trên bục giảng, bỡ ngỡ, hồi hộp, tự hỏi liệu mình có đủ kiên nhẫn, đủ bao dung để dìu dắt từng ánh mắt thơ ngây trước mặt. Rồi tháng năm trôi qua, tôi hiểu rằng nghề giáo không chỉ là truyền thụ kiến thức, mà còn là gieo hạt niềm tin, là nâng cánh ước mơ, là kiên trì đồng hành cùng học sinh dù con đường ấy chẳng bao giờ bằng phẳng.
Nhìn các em lớn lên từng ngày, từ nét chữ nguệch ngoạc đến những câu nói lễ phép, từ ánh mắt rụt rè đến nụ cười đầy tự tin – tôi thấy cả mùa xuân nở trên bục giảng. Đó là phần thưởng lớn nhất, là niềm động lực khiến tôi vững bước dù cuộc sống có bộn bề, áp lực có lúc khiến vai trĩu nặng.
Ngày 20/11 nhắc tôi trân trọng giá trị của nghề – một nghề đôi khi lặng thầm, nhưng chưa bao giờ cũ. Tôi tự nhủ sẽ tiếp tục bước đi với trái tim nhiệt huyết, để mỗi sớm mai đến trường không chỉ là một ngày dạy học, mà là một ngày được sống, được truyền yêu thương, và được thấy những mầm xanh trưởng thành.
Vĩnh Hải, ngày 20 tháng 11 năm 2025
Tác giả: Lưu Thị Thanh Mai
GV trường Tiểu học Cộng Hiền